fbpx

Hiểu Đúng – Phản Hồi Đúng: Giúp Trẻ Vượt Qua Những “Cơn Bùng Nổ Cảm Xúc”

Thứ Tư, 15/04/2026, 08:04 (GMT+7)

Khi trẻ ăn vạ, chống đối hay liên tục đòi hỏi sự chú ý, liệu việc quát mắng, dọa nạt hay vội vàng chiều theo có thực sự giúp giải quyết vấn đề về lâu dài? Trong những khoảnh khắc căng thẳng đó, rất nhiều phụ huynh khó tránh khỏi việc phản ứng theo cảm xúc – để rồi khi nhìn lại, điều còn lại thường là cảm giác tiếc nuối vì không giữ được sự bình tĩnh hoặc chưa phản hồi theo cách mình mong muốn.

Thấu hiểu những trăn trở đó, tại hội thảo chuyên đề “Ăn vạ – cáu gắt – bướng bỉnh: Hiểu đúng hành vi – Đồng hành cùng con học cách tự điều chỉnh cảm xúc”, Thạc sĩ Đặng Thị Thanh Tùng (Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vinmec) đã chia sẻ các phương pháp dựa trên cơ sở khoa học, giúp phụ huynh xây dựng những cách tiếp cận tích cực, hiệu quả hơn khi đồng hành cùng con trong các “cơn bùng nổ cảm xúc”.

Trong bài viết trước, phụ huynh đã được giới thiệu về cách não bộ của trẻ phản ứng trong những thời điểm cảm xúc dâng cao và mô hình ABC (Antecedent – Behavior – Consequence) trong phân tích hành vi. Phụ huynh có thể xem lại bài viết này để nắm rõ “nền” trước khi áp dụng vào các tình huống cụ thể bên dưới 

Hai nguyên tắc cốt lõi: Nhất quán và khen ngợi cụ thể

Khi đồng hành cùng con, hai “chìa khóa” quan trọng mà phụ huynh cần đặc biệt chú ý là:

  • Phản hồi nhất quán: cùng một hành vi, cố gắng phản hồi theo một hướng thống nhất thay vì lúc bỏ qua, lúc quát mắng, lúc lại chiều theo.
  • Khen ngợi cụ thể: ghi nhận những điều con làm tốt bằng lời khen rõ ràng, chi tiết, thay vì chỉ khen chung chung (“con giỏi quá”).

Việc ghi nhận kịp thời hành vi tích cực, xử lý rõ ràng hành vi chưa phù hợp, đồng thời gọi tên chính xác những nỗ lực của trẻ (ví dụ: “Con đã tự cất đồ chơi sau khi chơi xong, mẹ rất trân trọng điều đó”) giúp trẻ hiểu rõ mình đang làm tốt điều gì, dễ ghi nhớ và dần hình thành thói quen tích cực, từ đó phát triển sự tự lập và tự giác.

Từ những nguyên tắc này, phụ huynh có thể “dịch” sang các tình huống đời sống như sau:

*)Lưu ý: Dưới đây là các phân tích gợi ý cho các tình huống cụ thể, Phụ huynh cần có sự áp dụng linh hoạt phù hợp thực tế. 

TÌNH HUỐNG 1

Trẻ đòi mua kẹo/đồ chơi, phụ huynh từ chối nên trẻ nằm lăn ra sàn gào khóc giữa siêu thị

Phản ứng thường gặp:
Bố mẹ thấy xấu hổ, căng thẳng trước ánh nhìn của xung quanh nên hoặc là vội vàng đáp ứng yêu cầu của con cho “yên chuyện”, hoặc quát mắng, kéo con đi trong bực bội. Cả hai cách này đều vô tình gửi đến trẻ thông điệp: “Cứ khóc to/ăn vạ thì sẽ có được điều mình muốn” hoặc “Cảm xúc của con không được chấp nhận”.

Áp dụng mô hình ABC:

  • A – Tiền đề:
    • Từ phía phụ huynh: Chưa có “giao hẹn” trước khi vào siêu thị (ví dụ: “Hôm nay mình chỉ mua trứng và rau, không mua thêm đồ chơi nhé”), và từ chối khi trẻ đòi mua.
    • Từ phía trẻ: Đang rất hứng thú với kẹo/đồ chơi, mong muốn được đáp ứng.
  • B – Hành vi:
    Trẻ khóc, la hét, nằm lăn ra sàn – sử dụng hành vi để “ép” bố mẹ thay đổi quyết định.
  • C – Hệ quả mong muốn:
    • Bố mẹ giữ bình tĩnh, không đáp ứng yêu cầu trong lúc trẻ đang ăn vạ.
    • Thừa nhận cảm xúc của con (“Mẹ biết con rất muốn hộp đồ chơi đó và con đang buồn lắm”) và cho con thời gian để lắng dịu.
    • Khi trẻ ngừng khóc hoặc bắt đầu hợp tác (đứng dậy, nắm tay bố mẹ), khen ngợi ngay lập tức hành vi này để củng cố: “Con đã tự đứng dậy và đi cùng mẹ, mẹ rất trân trọng điều đó.”

Qua lăng kính ABC, có thể thấy hành vi ăn vạ của trẻ bắt nguồn một phần từ việc chưa được chuẩn bị trước về giới hạn, nên khi mong muốn không được đáp ứng, trẻ dễ “vỡ òa” cảm xúc. Vì vậy, bên cạnh việc nhất quán không đáp ứng yêu cầu trong lúc trẻ đang ăn vạ, phụ huynh nên tạo thói quen giao hẹn rõ ràng từ trước cho những lần sau.

TÌNH HUỐNG 2

Đến giờ đi ngủ, bố mẹ yêu cầu dọn đồ chơi. Trẻ lắc đầu, tiếp tục chơi hoặc cáu giận, ném đồ.

Phản ứng thường gặp:
Bố mẹ mất kiên nhẫn, quát mắng, ép trẻ dọn hoặc dọn thay cho nhanh. Về lâu dài, trẻ có thể hình thành thói quen tránh né trách nhiệm, chờ người lớn làm hộ, đồng thời cảm thấy việc dọn dẹp luôn gắn với căng thẳng và xung đột.

Áp dụng mô hình ABC:

  • A – Tiền đề:
    • Từ phía phụ huynh: Yêu cầu dọn đồ chơi một cách đột ngột, không có bước báo trước hoặc chuyển tiếp.
    • Từ phía trẻ: Đang mải chơi, não bộ chưa kịp chuyển từ trạng thái “chơi hết mình” sang “kết thúc và thu dọn”.
  • B – Hành vi:
    Trẻ không dọn đồ, tiếp tục chơi, hoặc cáu giận và ném đồ để thể hiện sự phản đối.
  • C – Hệ quả mong muốn:
    • Bố mẹ giữ bình tĩnh, chấp nhận rằng trẻ có thể cần “xả” cảm xúc trong chốc lát trước khi hợp tác.
    • Sau khi con bớt căng, phụ huynh quay lại kết nối: có thể bắt đầu bằng việc cùng dọn, chia nhỏ nhiệm vụ (“Con nhặt ô tô, mẹ nhặt sách nhé”) hoặc biến việc dọn thành trò chơi (“Mình thi xem ai bỏ được nhiều đồ vào giỏ trong 1 phút nhé”).
    • Khen ngợi ngay từ bước nhỏ đầu tiên (nhặt món đầu tiên, xếp gọn được một khu vực) để tạo động lực cho những bước tiếp theo.

Về bản chất, việc trẻ từ chối dọn đồ là một dạng tránh né chuyển đổi hoạt động – từ điều mình đang rất thích sang một việc ít hấp dẫn hơn. Trẻ mầm non vẫn đang học cách tự điều chỉnh trong các “khoảnh khắc chuyển tiếp” này, nên rất cần được báo trước, có thời gian chuẩn bị và được đồng hành. Nếu sau khi đã báo trước mà trẻ vẫn không dọn, phụ huynh có thể dùng gợi ý bằng tay (physical prompting) hoặc “gamify” hoạt động dọn dẹp để tăng cảm hứng hợp tác.

TÌNH HUỐNG 3

Trẻ hét lớn, mè nheo khi bố mẹ đang nghe điện thoại.

Phản ứng thường gặp:
Bố mẹ hoặc là cố phớt lờ hoàn toàn và đi sang phòng khác để tiếp tục cuộc gọi, hoặc quát mắng để trẻ im lặng ngay. Cả hai cách đều có thể khiến trẻ cảm thấy bị bỏ rơi hoặc không được lắng nghe, từ đó gia tăng các hành vi gây chú ý ở những lần sau.

Áp dụng mô hình ABC:

  • A – Tiền đề:
    • Từ phía phụ huynh: Đang tương tác với con rồi bất ngờ ngắt kết nối để nghe điện thoại, không báo trước.
    • Từ phía trẻ: Đột ngột mất đi sự chú ý của bố mẹ – vốn là “nguồn an toàn” quan trọng – nên dễ cảm thấy bất an, hụt hẫng.
  • B – Hành vi:
    Trẻ hét, kéo tay, khóc to, cố gắng “giành lại” sự chú ý của bố mẹ ngay lúc đang gọi điện.
  • C – Hệ quả mong muốn:
    • Nếu có thể, bố mẹ xin phép người ở đầu dây bên kia: “Cho mình 30 giây, mình đang dỗ con chút nhé”, sau đó quay sang phản hồi ngắn gọn cho con: “Mẹ đang nghe điện thoại công việc, 2 phút nữa mẹ chơi tiếp với con. Con ngồi cạnh mẹ, mẹ xong là tới lượt con nhé.”
    • Khi con bình tĩnh lại và chấp nhận chờ, khen ngợi ngay: “Con đã chờ mẹ rất giỏi, mẹ rất cảm ơn con.”

Hành vi hét lớn, mè nheo ở đây thường là cách trẻ đi tìm lại cảm giác kết nối và an toàn, chứ không đơn thuần là “gây rối”. Khi người lớn chủ động báo trước, duy trì một mức kết nối tối thiểu, và quay lại với con đúng như đã hứa, trẻ dần học được rằng: “Bố mẹ vẫn ở đây với mình, dù có một khoảng thời gian ngắn bận việc khác”, từ đó giảm bớt các hành vi tìm kiếm sự chú ý theo chiều hướng tiêu cực.

Từ “cơn bùng nổ” đến cơ hội học cách tự điều chỉnh

Qua những ví dụ trên, có thể nhìn những “cơn bùng nổ cảm xúc” ở trẻ theo một cách khác:

  • Trẻ không “cố tình hư”, mà đang phản ứng trong bối cảnh chưa được chuẩn bị trước, chưa đủ kỹ năng tự điều chỉnh hoặc đang có nhu cầu kết nối, được lắng nghe.
  • Yếu tố then chốt nằm ở sự bình tĩnh, nhất quán và có chủ ý trong phản hồi của người lớn, hơn là “dập tắt” cảm xúc của trẻ thật nhanh.

Khi phụ huynh phản hồi một cách rõ ràng, ổn định, đồng thời ghi nhận những nỗ lực dù rất nhỏ của con, trẻ không chỉ cảm thấy an toàn hơn, mà còn dần học được cách quan sát – hiểu – điều chỉnh chính hành vi và cảm xúc của mình. Đó chính là nền tảng quan trọng của trí tuệ cảm xúc và khả năng tự điều chỉnh (self‑regulation) mà giáo dục sớm hiện đại đặc biệt coi trọng.